Chủ tịch Hữu Thắng bật khóc, trải lòng về cha mẹ, chuyện trong tù và những nỗi oan để đời - Tin tức cập nhật Nghệ An - Hà Tĩnh

Chủ tịch Hữu Thắng bật khóc, trải lòng về cha mẹ, chuyện trong tù và những nỗi oan để đời

Từ cầu thủ, HLV và hiện tại đang đảm nhận vai trò chủ tịch CLB TP.HCM, Nguyễn Hữu Thắng đã trải qua rất nhiều thăng trầm cùng sự nghiệp bóng đá, với cả vinh quang lẫn tủi hờn.

TIẾNG OAN LÀ ĐÀN EM NĂM CAM VÀ LÀM HƯ CẦU THỦ SLNA

Mới đây trong chương trình “Kể một lần rồi thôi” của nhà báo Minh Hải được phát độc quyền trên FPT Play, HLV Nguyễn Hữu Thắng đã kể lại nhiều câu chuyện về cuộc đời mình và bộc bạch nhiều tâm sự về cha mẹ, những biến cố và cả tiếng oan mà bản thân từng phải trải qua.

Theo chia sẻ của Hữu Thắng, tiếng oan ông là đàn em của trùm xã hội đen một thời Nam Căm xuất phát từ cuốn sách Trần trụi bóng đá Việt. Tại đây, tác giả kể lại rằng trong cuộc họp của đội SLNA, Hữu Thắng có đứng lên và tự nhận mình là đàn em Năm Cam. Kể từ đó, cả lãnh đạo và các thành viên SLNA đều e sợ và không dám làm gì Hữu Thắng.

Trả lời về thông tin này, HLV Hữu Thắng bày tỏ: “Khi đọc cuốn Trần trụi bóng đá Việt thực sự mình cũng rất bất ngờ. Tất nhiên những câu chuyện, phóng sự nhiều khi người ta có thể hư cấu một yếu tố nhỏ nhỏ để làm cho mọi chuyện thi vị hơn. Nhưng tôi nghĩ tác giả cuốn sách đã đi hơi xa ở trong chuyện này”.

“Tất cả những lãnh đạo SLNA như chú Thanh (Nguyễn Hồng Thanh), chú Vinh (Nguyễn Thành Vinh) hay những đồng đội của tôi vẫn còn đó cả, tác giả có thể gọi điện thoại hỏi xem chuyện đó có thật hay không, hỏi xem tôi sống như thế nào, họ đều có thể trả lời cả.

Mình thấy sốc vì chuyện này. Bị người ta bôi nhọ thì mình cũng không sợ gì cả, nhưng có thể những người khác đọc lại không biết rõ, hiểu nhầm khiến mình buồn đến rất nhiều ngày sau. Cảm giác muốn tìm đến ngay lập tức để hỏi xem tác giả vì sao lại viết như thế. Nhưng mà cũng không có cơ hội”.

HLV Hữu Thắng cho biết làm lớn chuyện gây ồn ào, khiến dư luận chú ý không phải tính cách của ông. Đồng thời nhắn nhủ tác giả cuốn sách trên hay những ai có ý định viết hồi ký về nghề nghiệp thì nên đưa thông tin chính xác, đừng để làm ảnh hưởng xấu đến nhiều người vì những lời không chân thực.

Một câu chuyện nữa được nhắc đến trong chủ đề này đó là việc dư luận dường như luôn có sự ác cảm và đối xử bất công với HLV Hữu Thắng. Hễ SLNA có sự thiếu chuyên nghiệp nào, hay cầu thủ SLNA gặp phải bê bối, lại xuất hiện luồng ý kiến rằng xảy ra chuyện đó là do Hữu Thắng, vì các cầu thủ đó là đàn em của Hữu Thắng.

Đáp lại vấn đề này, HLV Hữu Thắng khẳng định mình chưa bao giờ lầm đường lạc lối và đánh mất mình vì những cám dỗ.

“Các đội bóng chưa bước lên chuyên nghiệp hẳn như ở Việt Nam đều có những mảng tối ở trong đó. Có những cái tiêu cực ở ngoài xã hội nó len lỏi vào trong các đội bóng ở Việt Nam. Nhiều đội có chuyện đó và sau này khi xã hội ngày càng phát triển thì mới không còn hiện diện nữa. Nhưng ở thời kỳ chuyển giao thì tôi nghĩ đội nào cũng có, chứ không chỉ riêng SLNA.

Còn về chuyện bảo tôi làm hư cầu thủ SLNA, thực sự mình rất buồn, buồn rất nhiều. Báo chí và dư luận nói rằng những việc làm của Văn Quyến, Quốc Vượng ở bên kia là có sự chỉ đạo của mình ở nhà. Tôi phải khẳng định một điều là từ trước khi bước chân vào đá bóng, tôi vẫn luôn được bố mẹ dạy rằng đói cho sạch, rách cho thơm.

Làm điều sai trái để có tiền hay kiếm tiền bằng tất cả mọi cách là không bao giờ có, cả 5 người con đều như thế cả. Xung quanh luôn rất nhiều cám dỗ, mình có thể nhắm mắt một lần, hoặc một lần bước lầm đường kiếm về số tiền lớn giúp đỡ bố mẹ, gia đình nhưng thực sự rất may mắn rằng không có lần nào tôi làm chuyện đó.

Mình dám khẳng định rằng tất cả những gì người ta nói với mình là lời thị phi nhưng mình vẫn dám đứng đây, dám làm công việc, làm những điều để sau này người ta sau này nhìn nhận lại rằng nói tôi như thế thì có thấy hổ thẹn hay không”.

10 năm sau chức vô địch khiến mình phải vướng vào lao lý, HLV Hữu Thắng nghẹn ngào cảm xúc khi ăn mừng chức vô địch V.League 2011 cùng SLNA.

Cùng với đó, HLV Hữu Thắng cũng khẳng định rằng ông chưa bao giờ làm chuyện bắt tay, hợp tác với ai để mua bán, dàn xếp kết quả trận đấu. Bởi theo quan điểm làm việc của ông, nếu trong quá khứ mình đã làm những việc sai trái thì sau này dù có nói triết lý, dùng những lời lẽ hoa mỹ để nói với cầu thủ trẻ thì cũng chẳng có ai phục mình cả.

Ngoài ra, ông cũng tiết lộ rằng mẹ mình bị bệnh tim rất nặng. Bác sỹ cho biết dù là chuyện vui nhất hay buồn nhất đều có thể khiến mẹ của ông sốc mà qua đời. Bởi thế, Hữu Thắng không bao giờ làm những điều khiến mẹ phải buồn mà sốc, bởi đó sẽ là điều khiến ông ân hận suốt đời.

13 THÁNG 1 NGÀY TRONG TÙ

Sự nghiệp của HLV Hữu Thắng có một dấu mốc vô cùng đen tối, với việc ông bị bắt tạm giam vào năm 2006 để điều tra về nghi án SLNA dùng tiền mua chức vô địch V.League 2000/2001.

Dù sau đó được xác định không có tội, nhưng 13 tháng 1 ngày trong trại giam thực sự là một quãng thời gian tăm tối với Hữu Thắng. Thậm chí sau khi được thả về, ông còn suy nghĩ đến việc nghỉ bóng đá.

“Đến hiện tại tôi vẫn không hiểu vì sao mình lại bị như thế. Chuyện xảy ra cách đây 15 năm rồi mà tôi nghĩ cứ như chỉ mới 1, 2 năm thôi”, vị chủ tịch CLB TP.HCM kể lại. “Tôi vẫn nhớ rõ ràng luật sư và những người làm luật khác cầm đến hồ sơ của tôi vẫn bảo không bao giờ có thể quy kết tôi đưa hối lộ rồi bắt giam 13 tháng 1 ngày như vậy.

Luật sư Phan Công Hoài có nói một câu rằng: “Nếu như Thắng cầm tiền để đưa cho đội Nam Định đá thua Cảng Sài Gòn thì không bao giờ cứu được đâu. Em sẽ là một người nhận án đưa hối lộ, mà đến 300 triệu thì án sẽ rất nặng. Từ 12 năm, chung thân đến tử hình chứ không đơn giản đâu. Nhưng may mắn một điều là tiền đó em bảo em đưa để thưởng cho Cảng Sài Gòn, để họ đá thắng Nam Định, khi đó SLNA thắng CA TP.HCM là vô địch. Đó là điều rất may mắn cho em”.

Luật sư nói với tôi như vậy và sau tôi cũng không bị kết tội gì cả, chẳng phải ra tòa một ngày nào hết.

Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy đó như một cơn ác mộng và không hiểu nổi vì sao lại thế. Lúc sau được ra ngoài thì cũng tìm tất cả những lý do để gỡ tội cho mình. Thực tế ở La Liga cũng có chuyện Barcelona muốn vô địch nên treo thưởng cho Real Betis để họ đá thắng Real Madrid. FIFA không khuyến khích chuyện này nhưng mà cũng không cấm. Nói chung là không phạm luật.

Tôi bị tạm giam 13 tháng 1 ngày. Đó là quãng thời gian tăm tối nhất và nghĩ lại cũng thấy mình mất nhiều nhất, chịu oan ức nhiều nhất. Người ta nói 1 ngày trong tù bằng 1000 ngày ở ngoài. Tôi cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Nếu mình làm điều gì sai trái thì phải chịu, nhưng việc tôi làm hoàn toàn không ảnh hưởng gì xấu đến ai cả, không trái với luân thường đạo lý. Vậy tại sao mình phải ở đây?”

Theo lời kể của HLV Hữu Thắng, cuộc sống 13 tháng 1 ngày trong buồng giam chỉ 8m2 (buồng giam có 4 người) dù đem đến những cảm giác chán nản và thất vọng nhưng ông luôn tự nhủ mình không được phép bỏ cuộc, chấp nhận buông xuôi, vì ở bên ngoài còn bố và vợ con đang chờ mình (mẹ HLV Hữu Thắng đã qua đời 1 năm trước khi ông bị bắt tạm giam).

Thậm chí, Hữu Thắng còn không cho vợ con lên thăm nuôi mình, bởi không muốn vợ chồng con cái gặp nhau trong hoàn cảnh như thế. Tuy nhiên, thời gian ngồi tù cũng là lúc Hữu Thắng nhận được sự cảm thông từ gia đình, bạn bè, bạn tù và cả quản giáo trại giam. Nhà báo Vũ Công Lập khi sang Đức xem World Cup 2006 đã mua một chiếc áo ĐT Đức mang về, với câu nói đến giờ vẫn được HLV Hữu Thắng nhớ mãi: “Chờ khi nào thằng Thắng được ra, tao sẽ trao cho nó cái áo này. Tao tin nó không có tội”.

Nhà báo Vũ Công Lập luôn ấn tượng với lối chơi và cá tính của Hữu Thắng.

THÚNG LẠC CỦA MẸ VÀ ƯỚC NGUYỆN CỦA BỐ

Theo dòng cảm xúc trải lòng về câu chuyện của gia đình mình, HLV Hữu Thắng kể lại kỷ niệm ngày bé bên mẹ và thúng lạc bóc vội để kịp giờ đi đá bóng.

“Ngày bé thì phải bóc lạc, bóc được một thúng to thì mới được đi chơi, đi đá bóng. Mình ngồi bóc đến 3h chiều vẫn chưa hết thúng lạc đó, mà lại đến lúc phải đi tập đá bóng rồi. Thế là mới ra bảo mẹ rằng còn một ít trong thúng, mẹ bóc giúp con để con đi chơi bóng đá. Mẹ mới bảo ừ để mẹ bóc cho.

Và từng đó lạc của mình lại kéo thêm thời gian làm việc của mẹ, đến 10, 11h đêm mới hết để được đi ngủ. Mà có nhiều lúc mình ngủ dậy, 1, 2h sáng thấy mẹ vẫn cứ cặm cụi ngồi bóc lạc. Đó là những thứ mà suốt cả cuộc đời không thể quên được. Sau này đến lúc đi đá bóng, có một chút điều kiện để giúp đỡ lại thì bệnh tình mẹ lại nặng hơn. Ước mong của mình là mua nhà mua đất để bố mẹ ở nhưng rồi cũng chưa làm được trước khi mẹ mất. Đó là điều mình cứ trăn trở mãi”.

Cảm xúc ùa về khiến HLV Hữu Thắng phải tạm dừng cuộc trò chuyện và lặng lẽ đi ra một góc để lau nước mắt.

Theo lời kể của HLV Hữu Thắng, do bị bệnh tim nặng nên mẹ ông dù rất muốn nhưng không thể xem mỗi khi con trai thi đấu. Mỗi lần như thế, bà lại đi bộ ngoài sân, chờ chồng mình xem rồi tường thuật lại kết quả cho.

Và đến khi kể lại câu chuyện về người bố của mình, HLV Hữu Thắng đã rơi nước mắt vì nhớ lại những lời khuyên bảo của đấng sinh thành.

“Bố rất ủng hộ mình khi chơi bóng đá, Nhưng đàn ông mà, khi con gặp biến cố, tình cảm của bố có thể không thể hiện ra ngoài nhưng nỗi lòng ở trong người ta cảm thấy đau đớn nhiều lắm. Mẹ thì có thể khóc hay thể hiện khác, nhưng bố thì phải chịu đau khổ nhiều hơn mẹ, vì lúc tôi bị tạm giam 13 tháng 1 ngày thì mẹ mất rồi, chỉ còn bố thôi.”

“Khi được ra ngoài, việc đầu tiên tôi làm là chạy về với bố mình, sau đó mới về với vợ con. Lúc đó tôi không nghĩ sẽ quay lại bóng đá đâu, nhưng bố bảo là: “Con không được buông. Mình mất ở đâu mình phải đúng lên ở đó”. Cũng may mắn là sau mình quay lại được với bóng đá và được như bây giờ.

Sau ông ra đi rất thanh thản và những gì ông ước mong đều trở thành sự thật. Tất nhiên bố mẹ ra đi là điều rất buồn cho con cái, nhưng mà sự ra đi thanh thản, rồi trước đó tôi đã mua được nhà để đưa bố về ở cùng, phụng dưỡng bố trong những ngày tháng cuối đời cũng là điều làm mình thấy được yên lòng.

Khi tôi giúp SLNA vô địch V.League 2011, đó điều vui nhất trong cuộc đời của bố tôi. Đến lúc tôi lên dẫn ĐTQG thì ông mất rồi, nhưng tôi tin ở bên kia bố mẹ cũng hài lòng vì tôi. Ai cũng mong con cái thành công, nhưng bố mẹ còn hi vọng nhiều điều khác, ví dụ như tính cách, lối sống của con nữa. Và tôi thấy mình cũng thực hiện được 80% điều đó. Bố mẹ rất tin tưởng ở tính thẳng thắn, cương trực, tin vào lẽ phải và tôi cũng nghĩ bố mẹ hiểu mình được ở điều đó”, HLV Hữu Thắng khép lại câu chuyện với nhiều cảm xúc.

Tác giả: Linh Đan

Nguồn tin: Báo Tổ quốc

Có thể bạn quan tâm?